Chi nhánh Quận 10: 609/21 CMT8, Phường 15, Quận 10, TP.HCM (Xem bản đồ)
Chi nhánh Bình Tân: 298/11 Tân Hòa Đông, Phường Bình Trị Đông, Quận Bình Tân, TP.HCM (Xem bản đồ)

Sản phẩm chất lượng - Giao dịch an toàn - Giao hàng nhanh chóng - 03 ngày đổi trả

 

GIỎ HÀNG: 0 sản phẩm
   >>nhấn vào đây để hoàn tất đặt hàng

Trang chủ > Blog

Tâm sự của người đàn ông sát gái, tính cách phụ nữ qua đôi mắt đàn ông

Cập nhật ngày: 02/11/2015 11:35:58

 Tôi đang sướng! Tôi muốn vào nơi nhiều chị em nhất này để chia sẻ câu chuyện hoang đường, rất hoang đường của đời tôi.

Nếu các vị tin, thì các vị phải biết cuộc đời này còn đầy những chuyện éo le oái ăm hoang đường hơn chuyện của đời tôi nhiều.

Nếu các vị nghi ngờ, thì cứ coi đây là truyện viết đọc cho vui, xả stress, đừng thắc mắc chi cho hại não.

Chuyện của tôi và em đây:

10 năm trước tôi cưới em, trong sự ủng hộ, vun vén của hai bên gia đình. Em thua tôi ba tuổi. Trước khi cưới, chúng tôi đã có ba năm yêu đương mặn nồng với nhiều kỷ niệm bên nhau.

Được cha mẹ hai bên giúp đỡ, cộng với khoản tiết kiệm sau vài năm làm việc của tôi và em, chúng tôi vừa mới cưới đã có nhà riêng, tiện nghi đầy đủ. Em rất xinh và có duyên, tôi cũng đẹp trai. Tôi làm cho một tập đoàn, em làm cho chi nhánh một ngân hàng, thu nhập của hai vợ chồng đều thoải mái.

Hai năm đầu, chúng tôi rất hạnh phúc khi tận hưởng cuộc sống của một cặp vợ chồng son. Chúng tôi cũng dự định có con ngay sau khi cưới nhưng chờ hoài không thấy. Trừ giờ làm việc, còn đi đâu, làm gì, chơi gì, vợ chồng cũng quấn quýt kè kè như sam.

Rồi em cũng có thai. Khỏi phải nói chúng tôi đã vui mừng như thế nào. Nhưng ông trời không thương. Chúng tôi mất con vì em bị sẩy lúc mới được ba tháng. Em khóc hết nước mắt. Tôi cũng buồn, nhưng phải ráng gắng gượng mạnh mẽ để an ủi vợ.

Nỗi đau mất con vừa nguôi ngoai thì tôi được cấp trên cử sang Nhật học nâng cao một năm với lời hứa hẹn trở về sẽ thăng chức, nắm một vị trí quan trọng về chuyên môn.

Và, có lẽ bước ngoặt của đời tôi, hay đời chúng tôi, bắt đầu từ đây.

Chắc quý vị cũng đoán được chuyện gì xảy ra sau khi tôi sang Nhật.

Ban đầu tôi không muốn đi, nhưng em khuyến khích, bảo chỉ có một năm rồi cũng qua nhanh thôi, đàn ông phải lấy sự nghiệp làm trọng. Vậy mà ngày đưa tôi ra sân bay, em vẫn bịn rịn khóc sưng cả mắt. Tháng ngày bên ấy, chúng tôi vẫn thường xuyên gọi điện trò chuyện, hoặc chat, những lúc bận không chat được với nhau thì gửi mail.

Tôi yêu em, tôi nhớ em. Xa em, tôi vẫn luôn an lòng vì biết tính vợ mình ngoan hiền, xưa nay chỉ biết có mình. Thời còn yêu nhau, cũng lắm kẻ ve vãn nhưng em chỉ biết có mình tôi thôi. Ai theo đuổi, ai tán tỉnh em đều về kể cho tôi nghe hết. Vì vậy, tôi rất yên lòng vùi đầu vào học tập và công việc. Và từ chối cả những cám dỗ, bởi trong một năm ngắn ngủi ở xứ người đó, có một cô gái tỏ vẻ thích tôi và nhiều lần bật đèn xanh nhưng tôi luôn tìm cách lảng tránh, giữ tình đồng nghiệp trong sáng.

 

Rồi 12 tháng đó cũng qua. Tôi về, em ra sân bay đón, rơm rớm nước mắt, vùi đầu vào ngưc. Vợ chồng son lâu ngày gặp lại, tưởng còn mặn nồng hơn cả thủa mới yêu.

Tôi tràn trề hạnh phúc, mãn nguyện với tình cảm và công việc được khoảng hai tháng thì sự cố xảy ra. Nó đến bất ngờ quá. Nó làm tôi chết lặng.

Một sáng tôi có việc ra ngoại thành thăm anh bạn thân. Nhà bạn có mảnh vườn trồng cây rất đẹp. Đối diện bên kia hàng rào là vườn của một nhà nghỉ dạng du lịch sinh thái. Ngồi bên này có thể thấy một dãy phòng nghỉ trông ra vườn.

Tôi ngồi uống trà với bạn ngoài vườn, đang nói chuyện vui vẻ thì sững sờ không tin vào mắt mình khi thấy em cặp tay tay giám đốc chi nhánh của em vào một phòng bên kia. Họ líu ríu thân mật tình tứ lắm, không hề để ý thấy chúng tôi.

Có lẽ những người đã từng bất ngờ phát hiện chồng/vợ ngoại tình sẽ hiểu cảm giác của tôi lúc đó. Sững sờ, ngơ ngác, bàng hoàng, không thể tin được, không biết phải làm gì. Tôi cứ ngồi thần người ra, làm bạn ngạc nhiên, phải nhắc.

Tôi nhờ bạn lấy máy quay, nhờ thêm em bạn rồi đi cùng sang cái nhà nghỉ kia. Tôi không nhớ bằng cách nào chúng tôi đã lọt được vào tận cái phòng đó, để thấy chúng nó… Tôi cũng không hiểu sao lúc đầu hùng hổ như vậy, mà lại chỉ nhìn một cái rồi quay đầu bỏ đi thẳng.

Tôi gọi về cơ quan xin nghỉ mấy ngày rồi tìm đến một resort thuê phòng, tắt điện thoại, vùi đầu ở đó mấy ngày liền. Sau này nghe kể lại em và gia đình tìm kiếm tôi khắp nơi.

Sau mấy ngày, tôi bật điện thoại. Hàng loạt tin nhắn. Tôi không đọc cái nào. Tôi hẹn em về nhà nói chuyện.

Đến lúc đó, tôi rất tỉnh táo. Tôi về, vào phòng khách, em đã ngồi chờ sẵn, thấy mắt sưng húp, mặt mày, phờ phạc. Tôi ngồi xuống đối diện em và hỏi:

– Vì sao?

Em ôm mặt khóc, không trả lời.

– Vì sao?

Tôi chỉ nhớ rõ những lời mình nói, vì tôi nói rất ít. Tôi nhớ sau vài lần hỏi “vì sao” mà không nhận được câu trả lời, tôi đứng lên định bỏ đi thì em sụp xuống ôm chặt chân tôi giữ lại, vừa khóc vừa nói. Qua cái đống ngôn từ lộn xộn ấy, tôi cũng hiểu ra câu chuyện mà đến giờ tôi cũng không biết trong đó có bao nhiêu % là sự thật.

Hôn nhân đã là quá khứ. Còn chăn rau là hiện tại. Nhiều khi chúng ta sống một cách tử tế thì cuộc đời thật tầm thường. Nhưng khi chúng ta bất cần rồi thì lại có nhiều màu sắc thú vị lắm.

Em bảo lúc tôi mới sang Nhật, lão xếp cũng tán tỉnh đong đưa nhưng em luôn giữ khoảng cách. Nhưng một buổi trưa đi ăn tiệc với đồng nghiệp, xe em bị hư nên em gọi taxi. Em buồn nên uống nhiều. Lúc tan tiệc về, lão xếp tình nguyện lái xe đưa về. Lão đưa em vào thẳng khách sạn. Em say quá nên không biết gì…

– Rồi sau đó? Tại sao không tố cáo? Nếu ngại mang tiếng, tại sao không chấm dứt?

Em lại khóc, bảo sau đó lão xếp xin lỗi, năn nỉ. Chung cơ quan, ra vào đụng mặt, lão cứ săn đón, em thì trống vắng bơ vơ…

– Em đã ngủ với nó bao nhiêu lần rồi?

Em gục mặt không đáp, rồi nói sau khi tôi trở về, em đã nói với lão xếp là chấm dứt quan hệ. Hôm mà tôi phát hiện là bữa hẹn hò cuối cùng của cả hai trước khi kết thúc hẳn… ( ha ha, có tin được không???)

Lúc đó em còn nói gì nữa, đại loại “em mãi mãi chỉ yêu mình anh”, “tha thứ”, “đừng bỏ em”… nhưng tôi quá chán chường và khinh bỉ, không muốn ở lại nghe thêm nữa.

Tôi lên lầu dọn đồ đạc cá nhân. Em gào khóc, định lao đầu vào tường. Để thoát khỏi cái mớ lầy nhầy lúc đó, tôi giữ em lại, nói thật nhẹ nhàng: “Anh yêu em. Anh không nghĩ rằng chúng mình sẽ chia tay nhau. Nhưng anh cần có thời gian để bình tâm lại, để chuyện này trôi qua. Hãy cho anh ba tháng, nhé em”.

Tôi đi, đến nhà bạn tá túc, rồi gọi điện thoại cho người nhà em để có người lên sống với em, kẻo em nghĩ quẩn làm chuyện dại dột. Hôm sau, tôi tới tòa hỏi và nộp đơn xin đơn phương ly hôn.

Trong thời gian sau đó, tôi lên kế hoạch trả thù thằng sếp lăng nhăng của em.

Có người bạn khuyên tôi làm ầm lên, gửi đơn tố cáo kèm bằng chứng là cuốn băng cho nó mất chức, cho nó nhục nhã với đồng nghiệp, người quen… Tôi nghĩ như vậy thì thường lắm, lúc nào làm chả được.

Tôi có một kế hoạch khác cần phải tiến hành trước. Những thằng sếp ngày nay hầu hết đều máu gái. Vì dục vọng của bản thân, chúng nó cứ như ruồi nhặng ve vãn tán tỉnh bất chấp các em cấp dưới đã có gia đình hay chưa. Phải cho chúng nó nếm nỗi đau mà chúng nó đã gây ra cho người khác.

Tôi thuê người tìm hiểu thông tin về vợ nó để tính cách chinh phục.

Quảng cáo BINDO.VN

Banner dán kính 2021

Ngày đó cũng có nhiều người thân nói tôi nên tha thứ, cho nhau một cơ hội hàn gắn, ngay cả cha mẹ tôi cũng tỏ ra bao dung khi em tới năn nỉ khóc lóc nhờ khuyên nhủ tôi. Có lẽ họ tiếc cho tình cảm đẹp giữa chúng tôi trước đó. Nhưng tôi thì khác. Tôi vẫn yêu em nhưng tôi cũng quá hận em. Tôi không đủ đại lượng, đủ vị tha để có thể quên cái cảnh vợ mình trần truồng làm tình với gã đàn ông khác. Quay lại sống với em và cố gắng quên nó đi ư? Tôi không làm được, chắc chắn là không. Vì vậy, nếu tôi muốn sống tiếp, thôi thì đành đường ai nấy đi.

Qua sự cố này, tôi rút ra được một bài học, dù chua chát nhưng là sự thật mà dường như vài quý ông trên đây cũng đã rất thấm thía: Đàn bà, vốn dĩ rất yếu mềm, cảm tính và dễ sa ngã. Không có người phụ nữ chung thủy, chỉ có người phụ nữ chưa có cơ hội phản bội mà thôi!

Trở lại kế hoạch chinh phục vợ thằng sếp lăng nhăng kia. Tôi rất nhanh có khá đầy đủ thông tin. Cô ấy thua tôi hai tuổi, đã có một con trai bốn tuổi, cha mẹ làm giáo viên nhưng lại là cháu ruột của một quan chức có thế lực trong ngành ngân hàng… (chắc ngày xưa thằng sếp lăng nhăng này nó tán cũng vì cái thế này chăng). Tôi còn biết một số chi tiết khác về sở thích như cô ấy thích đầm hoa, áo hoa, bông tai và vòng cỗ dạng chuỗi dài, thích ăn đồ Tây, xem phim rạp, nghe nhạc Trịnh…

Có lẽ tôi sẽ không nói thêm nhiều hơn về cô ấy – nạn nhân đầu tiên của tôi trong một chuỗi dài dằng dặc những phụ nữ đang có chồng mà tôi đưa lên giường sau này. Riêng với cô ấy, đến nay thật lòng tôi vẫn áy náy. Cô ấy vô tội. Nhưng biết làm sao được, lúc đó tôi chỉ khao khát trả thù, cho thằng khốn nạn kia thấm thía những gì mà nó đã “tặng” tôi.

Lần đầu tiên “tình cờ” gặp mặt, tôi sững sờ bởi vẻ đẹp rất hiện đại và cá tính của cô ấy. Tôi thấy ngạc nhiên cho thằng khốn nạn kia, vợ đẹp như vậy, có con trai rồi mà vẫn đi lăng nhăng ở ngoài (sao lúc đó tôi khờ khạo quá đi mất). Có lẽ tôi đã gặp may vì cô ấy cũng đang chán chồng (hay tôi có sức cuốn hút với phụ nữ), chỉ sau ba tháng ra vẻ điên cuồng theo đuổi vì tiếng sét ái tình với vài món quà đắt tiền, và sau cái lần tôi chìa cái giấy tòa thông báo thụ lý vụ ly hôn của tôi cho cô ấy xem, tôi đã đưa được cô ấy vào nhà nghỉ, vào cái phòng đã đặt sẵn máy quay lén.

Tôi chấm dứt ngay với cô ấy vì những gì cần có đã có. Tôi gửi bản sao cuốn băng sex và vài tấm ảnh chụp những lúc khác tôi và cô ấy vui vẻ cà phê, nhà hàng, xem phim… bên nhau cho thằng sếp. Người giúp việc của nhà nó báo cáo lại cho tôi biết nó về lồng lộn lên, mặt đỏ tía tai làm ầm ĩ lên với vợ. Nó còn khóc nữa chứ, ha ha ha. Cô ấy cũng không vừa, đốp chát “ông ăn chả thì bà ăn nem đấy”, “ly hôn đi”. Đó là bởi trước khi nó tòm tem với vợ tôi, cô ấy đã từng vài lần phát hiện ra nó ngoại tình.

Nhưng nó là thằng hèn. Bị vợ cắm sừng mà không dám ly hôn, chắc sợ ông chú của vợ triệt sự nghiệp. Nhưng tôi không tha cho nó. Tôi thực hiện bước thứ hai. Tôi làm đơn tố cáo, gửi kèm bằng chứng tới đơn vị nó, cơ quan chủ quản cấp trên, đảng ủy… Tôi thuê người đứng trước cổng cơ quan nó từ sáng sớm, ai vào làm việc cũng dúi cho một tờ “truyền đơn” kể tội nó dẫn gái vào nhà nghỉ bị bắt quả tang. Và dĩ nhiên, tôi không quên gửi bản sao cuốn băng cho vợ nó, tức tình nhân – cũng là nạn nhân đầu tiên của tôi.

Nó không dám ly hôn nhưng cô ấy dám. Và dĩ nhiên, chú của cô ấy không tha cho nó. Sau này tôi nghe kể lại là nó mất vợ con, mất chức, bị kỷ luật đảng…

Còn em, cũng không còn mặt mũi nào làm việc ở đó nữa. Em bỏ việc.

Trở lại vụ ly hôn của em và tôi. Sau cú sốc ở cơ quan này thì không thấy em đòi tự tử nữa, cũng không thấy em cố gắng xin tôi tha thứ và hàn gắn với tôi nữa. Chuyện ly hôn ở tòa diễn ra khá nhanh bởi với các vụ ly hôn vì chồng/vợ ngoại tình này 100% là tòa chấp thuận (dĩ nhiên cũng có chút tác động từ phía tôi cho diễn tiến nó nhanh hơn he he). Chúng tôi không có con cái, tài sản chung chủ yếu là căn nhà thì tôi tự nguyện để cho cô ấy. Thế là xong!

Tôi chuyển công tác vào SG để làm lại cuộc đời. Một cuộc sống hoàn toàn mới, đầy chinh phục, thử thách, và đam mê, và hưởng thũ. Tôi đã nghĩ không bao giờ gặp lại em nữa. Nhưng đời không ai biết được chữ ngờ. Hai năm trước tôi lại gặp em ở cái đất này.

Ngày đó, ly hôn xong, tôi chuyển công tác vào SG. Tôi muốn đến một môi trường sống hoàn toàn mới, để có thể nhanh chóng quên đi vết thương lòng. Hơn nữa, vào đây tôi có nhiều cơ hội để phát triển sự nghiệp của mình hơn. Chưa kể, tôi có một số mối quan hệ xã hội tốt, có thể hợp tác làm ăn bên ngoài.

Trả thù rồi, dứt bỏ quá khứ với người vợ một thời tôi hết mực tôn thờ rồi, bạn nghĩ tâm trạng tôi thế nào? Vui ư? Không! Buồn chán và trống rỗng ư? Cũng không!

Tôi trả thù thằng sếp của em, vì tôi nghĩ lẽ công bằng ở đời là thế, có vay thì có trả. Tôi chia tay em, vì tôi không quên được cái cảnh tệ hại kia. Một khi quên không được, sống với nhau cũng chỉ làm khổ nhau hơn mà thôi. Tôi không muốn cả đời mình phải sống trong giận hờn, oán trách, day dứt.

Bỏ lại quê nhà và em sau lưng, tôi ra đi với bài học thấm thía và cay đắng về tình yêu, về lòng người. Như tôi đã nói, tình cảm chỉ là một dạng cảm xúc. Nó có thể tự thân thay đổi hoặc bị biến dạng bởi hoàn cảnh. Không có người phụ nữ chung thủy, chỉ có người phụ nữ chưa có cơ hội phản bội. Những tháng năm sau này, càng tiếp xúc với nhiều dạng phụ nữ, tôi càng thấy điều đó đúng.

Tôi tập trung vào công việc và kinh doanh vì có thực mới vực được đạo. Tôi gặp nhiều may mắn và mọi chuyện đều rất ổn.

Về tình cảm, tôi đã thề với lòng là sẽ không cưới vợ thêm lần nào nữa, nếu có quen ai thì cũng chỉ chơi bời cho nhẹ lòng.

Nửa năm đầu tiên ở SG, tôi không hề để ý tới bất cứ một cô gái nào vì không có hứng thú. Nhưng đúng là đời, theo tình tình chạy, chạy tình tình theo. Có một cô bé mới ra trường vào cơ quan tôi làm việc lại tình nguyện say nắng tôi. Tôi không tán nhưng tôi không tu. Cho tôi thì tôi hưởng. Thật không ngờ cô bé đó còn là con gái. Nhưng tôi vẫn nói thẳng với cô bé đó là đừng chờ đợi hy vọng gì ở tôi vì tôi không tin vào phụ nữ, tôi không muốn lập gia đình, tôi chỉ thích một cuộc sống tự do. Rồi cô bé đó nghỉ việc, nhắn cho tôi cái tin: “A độc ác lắm”. Tôi cười, delete tin nhắn ngay, không thấy cảm giác gì.

Kể ra đến lúc đó, tôi vẫn là một thằng tử tế, bởi sau khi cô bé ấy đi rồi, tôi cũng chẳng có hứng thú tán tỉnh ai nữa. Chỉ cho đến khi tôi gặp cô thứ hai thì lối sống của tôi mới thật sự thay đổi.

Cô ấy là phó giám đốc một công ty đối tác của tôi. Duyên dáng, tự tin, đã có chồng và con gái. Sau những lần gặp trao đổi công việc, một ngày tôi mời cô ấy đi ăn trưa như hai người bạn thân tình. Chúng tôi có uống một chút rượu. Không biết vì rượu, vì khung cảnh lãng mạn của nhà hàng hay vì thấy tin tưởng tôi mà cô ấy trải lòng hơi nhiều.

Có lẽ, cô sẽ không trở thành nạn nhân của tôi nếu không đưa ra những tuyên bố cao ngạo nhuốm đầy màu đạo đức giáo điều về tình cảm như ghét người ngoại tình, tin vào sự chung thủy, tin vào hạnh phúc gia đình, tình nghĩa vợ chồng, rồi nào là cô ấy yêu mái ấm của mình…

Tôi ngồi nghe mà cười khẩy trong lòng. Cái máu chinh phục thời cưa đổ vợ thằng sếp trỗi dậy. Nào có lâu gì, chỉ cần hai tháng trời theo đuổi quyết liệt, và cô ấy đã đổ cái rụp!

Bắt đầu từ đó, cuộc sống của tôi, bên cạnh công việc, kiếm tiền, tiêu tiền cho những sở thích riêng là niềm vui săn gái. Tôi săn gái có nguyên tắc, phải đẹp, nữ tính (hoặc cá tính), có học thức, con nhà lành và đặc biệt tối kỵ gái bia ôm, mát xa.

 

Đời thật oái ăm. Tôi đã đi xa để quên em, cứ nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại. Vậy mà tái ngộ nhau ở chốn này. Hai năm trước, chúng tôi tình cờ chạm mặt tại sân bay TSN khi em đang đi cùng chồng sắp cưới.

Gần bốn năm cách xa biền biệt, ngỡ rằng đã lãng quên, nhưng giây phút tình cờ nhìn thấy em trong nhà ga quốc nội, thật sự tôi vẫn choáng váng.

Tôi cố giữ nét mặt lạnh lùng như lâu nay vẫn vậy. Có lẽ tôi đã quay đi, đi thẳng, nếu như cạnh em không có anh chàng hói đầu ấy.

Một điều thật lạ lùng. Đã chủ động ly hôn, đã đường ai nấy đi, không còn là gì của nhau nữa, mà sao nhìn thấy em bên người đàn ông khác, tim vẫn nhói đau. Cứ nghĩ kinh qua bao cuộc tình, mình chai sạn lắm rồi mà. Nhưng đúng là anh chàng hói đầu nhìn có vẻ trí thức hiền lành ấy đã níu bước chân tôi lại.

Tôi đứng một chỗ, nhìn em. Và phản ứng của em làm tôi ngạc nhiên. Sau phút sững sờ, em quay qua nói nhỏ gì đó rồi đưa valy cho anh kia, chắc là bảo ra phía trước đợi, rồi tiến thẳng tới chỗ tôi.

Em cười. Thì tôi cũng cười. Em hỏi:

– Anh sao rồi?

– Anh vẫn thế. Anh ấy là chồng em à?

– Không, nhưng tụi em sắp cưới.

Tôi chúc mừng em. Em không cười nữa, bảo cho em số điện thoại. Tôi đọc như một cái máy. Em nói sáng hôm sau sẽ gọi cho tôi. Tôi gật đầu như một cái máy. Và không nhớ em rời đi như thế nào.

Tôi ra xe mà thẫn thờ. Tài xế vừa chạy xe chạy đến đầu đường NVT, điện thoại tôi đã reo. Tôi mở máy. Là em!

– Ừ, anh đây.

– Anh quay lại đón em đi. Tối nay thuê khách sạn giùm em. Anh đừng hỏi gì, em sẽ nói sau

Tôi bảo tài xế vòng xe lại, đón em, đưa vào một ks ngay trên đường NVT.

Chúng tôi xuống nhà hàng của ks. Trong đầu tôi lúc đó cứ lởn vởn một ý nghĩ “phải chăng là duyên nợ, là tình cũ không rủ cũng tới”… Chỉ ngồi một chút, chúng tôi lên phòng. Đã lâu lắm rồi, tôi mới thức trắng đêm chỉ để nói chuyện.

Một đêm trắng ấy, có rất nhiều nước mắt, có rất nhiều ngậm ngùi. Em đã kể lại gần như cuộc sống của bốn năm xa nhau cho tôi nghe.

Trong khi tôi rời quê vào SG, em cũng lựa chọn con đường đi thật xa để chạy trốn thực tại. Em sang Úc học Master hai năm. Sau đó em sang Mỹ để học tiếp lên PhD. Em chỉ biết vùi đầu vào học và học, vì những dư âm từ cuộc hôn nhân buồn bã của chúng tôi vẫn còn chưa phai mờ.

Ở nhà, cha mẹ và người thân em lo lắng cho con gái, sợ cứ học và học mãi, tuổi thì đã quá băm rồi sẽ ở không suốt đời nên tìm cách mai mối cho em cái anh hói đầu này, bạn của anh họ em, một kiến trúc sư bằng tuổi tôi nhưng vẫn chưa lập gia đình. Những lần em về nước thăm nhà là anh chàng này lại “tình cờ” xuất hiện. Dường như anh ta thuộc dạng hiền lành, khù khờ về kiến thức xã hội, chỉ biết chuyên môn với công việc, lại khá dễ tính. Anh ta có biết chuyện ngày xưa của em và tôi nhưng chỉ sau lần đầu gặp em thì đã si như điếu đổ và có vẻ bất chấp.

Gia đình muốn em lấy anh ta, cứ làm đám cưới đi rồi sang Mỹ hoàn tất học vị PhD. Em thì chán nản chuyện tình duyên, sợ cha mẹ buồn, thấy anh chàng kia cũng là trí thức hiền lành nên buông xuôi, nghĩ sao cũng được. Lần này em cùng anh ta vào SG là để ra mắt người cha già của anh ta (anh ta chỉ còn cha) trước khi em lại quay sang Mỹ học.

– Vậy lúc nãy em đi với anh, anh ta đâu? Rồi còn chuyện ra mắt?

Em bật khóc: “Em không hề yêu anh ta. Có thể anh không tin, nhưng đến giờ em còn chưa cho anh ta hôn em. Lúc đó, em mặc kệ. Gặp anh rồi, em mặc kệ. Em không muốn xa anh nữa. Em sẽ không ra mắt nhà anh ta nữa”.

Tôi im lặng, chỉ biết ôm em mà lòng thật đau đớn. Người yêu một thời của tôi, người vợ một thời của tôi. Tại sao chúng tôi phải gặp nhau trong cái cảnh chán chường này? Lẽ ra giờ này chúng tôi đã có con, những thiên thần bé nhỏ, có thể là hai đứa rồi cũng nên.

Tôi cũng kể cho em nghe cuộc sống của tôi, dĩ nhiên chủ yếu là chuyện công việc, làm ăn. Em nghe say mê lắm, em hỏi kỹ lắm. Và dù tôi đã cố tình không muốn kể, em vẫn hỏi về chuyện tình cảm của tôi. Đã từng có nhiều phụ nữ tra hỏi tôi, nhưng với em, tôi vẫn khó trả lời nhất.

– Sao anh không lấy vợ đi?.

– Ừ thì anh cũng quen vài người nhưng không hợp.

– Chả lẽ anh cứ ở như vậy?

Tôi im lặng. Em rưng rưng…

Hôm sau, chúng tôi đi Đà Lạt. Em chỉ còn hơn một tuần ở Việt Nam. Một tuần ở Đà Lạt là những ngày thật điên rồ mà cho đến giờ, nhắm mắt lại tôi như vẫn nhớ rõ từng giây, từng phút. Chúng tôi lao vào nhau, yêu như chưa từng được yêu, gấp gáp, hối hả. Chúng tôi như cậu bé, cô bé mới lớn, tò mò, ngỡ ngàng, khao khát, đam mê. Không ai nhắc lại chuyện cũ.

Tôi còn nhớ một sáng tỉnh dậy, quờ tay sang bên không thấy em đâu, tôi đã hoảng hốt đến mức nào. Tôi vùng dậy, tim đập thình thịch, và chỉ thở phào khi thấy em trong nhà tắm. Cũng có sáng tôi thức dậy trước em, lòng rưng rưng khi thấy nước mắt còn như đọng thành vệt trên mắt em và trên gối.

Rồi một tuần điên rồ ấy cũng qua đi. Chúng tôi quay về SG. Em phải về nhà để chuẩn bị sang Mỹ. Tôi đưa em ra sân bay. Hai đứa đi bên nhau. Lặng lẽ.

– Anh không cùng em về quê để tiễn em đi được. Giữ gìn sức khỏe.

– Em biết. Anh cũng thế nhé.

Em nhìn tôi, buồn thăm thẳm. Tôi giả vờ khúc khắc ho, quay mặt đi.

Rồi em sang Mỹ. Có một điều đến giờ em chưa biết và đến giờ tôi vẫn đang cười thầm mình sao mà sến và ủy mỵ đến thế. Ngày em lên máy bay, tôi cũng có mặt, đứng ở một góc khuất của sân bay đó mà thầm đưa tiễn em.

Em đi rồi. Tôi có thời gian tĩnh tâm ngồi nhìn nhận lại lòng mình.

Tôi nhận ra rằng mình còn yêu em đến chừng nào. Có lẽ khoảng thời gian bốn năm xa nhau, hai đường hai ngả, mỗi người là một cuộc sống riêng hoàn toàn đó đã ít nhiều xóa mờ đi những ám ảnh đau buồn trong tôi. Nếu như ngày mới phát hiện ra em phản bội, tôi đã nghĩ rằng cả đời này, cả kiếp này, mình sẽ không thể nào quên được cái cảnh em lên giường với thằng sếp lăng nhăng ấy. Đó cũng là điều thôi thúc tôi phải cương quyết chia tay em cho bằng được, rồi bỏ quê mà đi. Nhưng bây giờ,ngồi nhìn lại, dường như nó đã không còn là nỗi ám ảnh gì ghê gớm lắm. Nhất là sau khi thấy em bỏ ngay anh chàng kiến trúc sư hói đầu để chạy theo tôi, rồi một tuần điên rồ ở với nhau, tôi cảm nhận được tình yêu của em dành cho tôi vẫn còn rất sâu nặng.

Nhưng giả sử nếu không có bốn năm này, bốn năm mà tôi cũng sống buông thả với hàng chục cuộc tình cho vui ấy, liệu tôi có quên được nỗi ám ánh đó không? Nếu ngày ấy tôi tha thứ và tiếp tục chung sống với em, liệu tôi có vượt qua được nỗi ám ảnh đó không? Chắc chắn là không! Cho nên, tôi cũng cần phải cảm ơn quãng thời gian này, nó như một bước đệm cần thiết để tôi có thể lãng quên, dịu đi vết thương lòng để có thể chấp nhận lại em, một cách tự nhiên, đầy đam mê, đầy khao khát như những ngày điên rồ vừa qua.

Và tôi lại thấy mình… nhớ em. Chúng tôi liên lạc hàng ngày trên fb, trên yh. Em cũng thường gọi cho tôi. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều, đủ thứ linh tinh, về tình yêu của chúng tôi, về công việc của tôi, về việc học của em, về bạn bè, người thân, về niềm vui sống… Mấy tháng sau em lại về nước. Chúng tôi bên nhau được nửa tháng, nồng nàn còn hơn cả thủa mới yêu. Bởi như người ta thường nói, có đắng cay mới quý ngọt bùi, có mất mát rồi mới biết trân trọng những gì đang có.

Đó là quãng thời gian mà tôi sống thật tử tế. Tôi ngừng cưa gái. Tôi giữ khoảng cách cần thiết với tất cả những phụ nữ đang quen, thậm chí còn nói chuyện thẳng thắn với một số người về mối quan hệ hiện tại giữa tôi và em. Tôi chăm chỉ làm việc. Trong mắt tôi lúc đó, chỉ có em và công việc, bạn bè thân hữu. Tôi về thăm nhà, ướm thử ý cha mẹ. Thật ngạc nhiên, chính các cụ cũng ủng hộ chúng tôi quay lại với nhau. Có lẽ trong mắt các cụ, ngoài lỗi lầm ngày xưa, em vẫn là một người dâu thảo ngoan hiền. Hoặc cũng có lẽ là các cụ thương cho đời tôi, bởi sau khi ly hôn,tôi không hề dắt người con gái nào về chơi cả và luôn lảng tránh chuyện lập gia đình.

Phía gia đình em cũng không phản đối. Chúng tôi dự định cuối năm đó sẽ kết hôn, rồi em sẽ sang Mỹ hoàn tất việc học để trở về bên tôi. Tôi hứa với em sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện cũ. Em cũng thề với tôi “kiếp này, kiếp nữa, ngàn kiếp sau, mãi mãi” cũng sẽ chỉ yêu mình tôi, là của tôi mà thôi.

Nhưng số phận ác ý luôn trêu đùa. Một lần nữa tôi lại rơi vào vực thẳm. Em đột ngột xóa fb, tắt yh, đổi số điện thoại. Tôi không cách nào liên lạc được với em nữa. Hỏi thăm bên gia đình em, họ cũng giấu.

Nếu như quay trở về 10 năm trước, có lẽ gặp chuyện bất ngờ và khó hiểu như vậy, tôi sẽ có phản ứng ngay, như tìm cách nhập cảnh vào Mỹ để đi tìm gặp em chẳng hạn. Nhưng sau nhiều biến cố, có lẽ mình cũng đã chai sạn hơn. Tôi chỉ gửi một mail duy nhất cho em, viết đúng một câu: “Vì sao?”. Em cũng gửi một mail duy nhất trả lời: “Anh quên em đi. Làm ơn, tránh xa em ra”.

Tôi tự ái và bất cần! Tôi không muốn tìm hiểu nữa. Lúc đó tôi cũng nghĩ như bạn gì trên đây mới nói “đời cái gì cũng có thể xảy ra”. Chẳng hạn em sang đó, em đã từng hoặc đang có một mối tình bên đó, tính chuyện cưới xin rồi nhập tịch hoặc mới bị tiếng sét ái tình với ai đó… Nói chung, đã như thế thì thôi tiếp tục quên nhau đi, coi như ảo mộng vô thường.

Bốn tháng sau, tôi nhận được thiệp cưới của em. Và người em lấy cũng chính là anh chàng kiến trúc sư hói đầu đó. Dĩ nhiên là tôi ném ngay cái thiệp cưới đó vô sọt rác và không dự ngày cưới em.

Tôi rất khó chịu khi nghe người quen tình cờ nhắc đến tên em trước mặt tôi. Nhưng tôi cũng nghe được thông tin em bỏ ngang việc học, về lấy chồng và theo chồng vào SG sinh sống. Em làm việc cho một doanh nghiệp nước ngoài có văn phòng ở Việt Nam.

Tôi quay lại với cuộc sống cũ. Dường như đã trải qua một lần thử lửa, trái tim không còn loạn nhịp nữa, chỉ thấy thêm chút chán chường, thêm chút thất vọng và thêm chút mất niềm tin.

Sau khi em lấy chồng không lâu, tôi cũng định cưới vợ lần nữa. Tôi tạm gọi cô ấy là X. Năm nay X 30 tuổi, chưa chồng. Tôi quen X từ ba năm trước. X xinh đẹp, có bằng cấp và nữ tính, dịu dàng, lãng mạn, sống nội tâm giống như em. X cũng có vài sở thích tương tự em. Trong số những phụ nữ tôi quen, có lẽ X là người để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất. Cũng có thể vì quá trình chinh phục khó khăn nhất. Khi tôi đến, X đang có người yêu. Ròng rã nửa năm kiên trì, tôi mới làm đổ được cô ấy. Ấy là bởi anh người yêu của X cũng kém và vô tâm, bạn gái mình thích gì, muốn gì cũng chỉ hiểu lơ ma lơ mơ như X thích hoa sao tím, anh ta cứ nhè mua hoa hồng tặng chẳng hạn, thậm chí X thích loại nước hoa gì cũng chẳng biết…

Ở bên X, tôi cũng thấy thoải mái. X chính là người mà tôi từng nói chỉ cần có mặt bên cạnh cô ấy những khi cô ấy buồn. Trước khi gặp lại em, thời gian tôi dành cho X khá nhiều. Dù không hứa hẹn, nhưng cũng chưa bao giờ tôi nói thẳng là sẽ không bao giờ cưới mà tôi vẫn ám chỉ với X rằng tôi cần thêm một thời gian nữa để cân bằng lại cuộc sống.

Rồi bất hạnh là tôi gặp lại em, yêu lại em nên lãng ra với X. Sau khi tôi quay lại với em, X là một trong số ít người mà tôi tôn trọng và thấy có trách nhiệm phải ngồi nói chuyện thẳng thắn. Tôi kể cho X nghe mọi chuyện về tôi và em. Tôi xin lỗi X và thừa nhận mình còn quá nặng tình với người cũ nên không thể cho X tương lai.

Đêm đó bên nhau, X đã khóc rất nhiều. Sáng, X ôm tôi chúc phúc: “Em biết anh chỉ yêu cô ấy. Em chúc anh và cô ấy hạnh phúc. Em vẫn yêu anh nhưng anh đừng lo cho em”.

Tôi chia tay X, cảm giác áy náy nhanh chóng bị những háo hức về cuộc sống mới sắp tới với em khỏa lấp. Và đã có lúc, tôi quên X thật.

 

Rồi tôi bị em “đá” lần nữa. X vẫn chưa quen người mới. X lại trở về bên tôi. Dù tôi tỏ ra cứng rắn, dửng dưng về chuyện giữa tôi và em, chuyện em lấy chồng, X vẫn như một cái bóng lặng lẽ đồng hành bên tôi. Có những lúc, người ta cần ở một mình nhưng không ai có thể sống cô độc mãi mà không có một người bạn bên cạnh.



Đánh giá của bạn về Tâm sự của người đàn ông sát gái, tính cách phụ nữ qua đôi mắt đàn ông


Đang tải... Vui lòng chờ trong giây lát

Có thể bạn quan tâm - Xem thêm nhiều bài viết tại: http://www.bindo.vn/blog/

 

 

X